Nội dung chính
Quyết định lắng nghe lời mẹ đã thay đổi cả cuộc đời tôi. Khi mọi thứ dường như sụp đổ – hôn nhân tan vỡ, tài chính rỗng tuếch, mẹ bệnh nặng – tôi đã phải đối mặt với một lựa chọn khó khăn.
Người mẹ và lời khuyên không ngờ
Mẹ tôi, trong những giây phút cuối cùng trên giường bệnh, nắm chặt tay tôi và nói: “Con à, lấy vợ đừng nhìn bề ngoài, người tốt sẽ ở bên con khi con khổ nhất.” Bà nhắc tới Thúy Hoa, cô gái mà làng xóm gán mác “xấu nhất”. Dù tôi có bằng tiến sĩ, từng có vợ xinh đẹp, tôi vẫn không thể từ chối lời khuyên của mẹ.
Hôn lễ giản dị, khởi đầu mới
Đám cưới diễn ra trong im lặng, không có lễ hội ồn ào. Thúy Hoa xuất hiện với dáng vẻ rụt rè nhưng ánh mắt kiên định. Đêm tân hôn, cô chỉ nói: “Em không mong gì nhiều, chỉ mong sau này anh đừng xem thường em.” Câu nói ấy khiến tôi suy ngẫm suốt một thời gian dài.
Khởi nghiệp và những thử thách
Ban đầu tôi coi thường ý tưởng khởi nghiệp công ty vệ sinh của Thúy Hoa. Tuy nhiên, cô không than phiền, tự mình vay tiền người thân và bắt đầu từng bước. Khi tôi bực bội vì công việc chưa suôn sẻ, cô đưa cho tôi một cốc nước và nói: “Anh đừng lo, chậm một chút cũng không sao, miễn là mình không bỏ cuộc.” Sự kiên nhẫn và quyết tâm của cô đã dần thay đổi quan điểm của tôi.
Ba năm phát triển và thử thách từ quá khứ
Ba năm trôi qua, công ty vệ sinh của Thúy Hoa ngày càng phát triển. Chúng tôi mua được nhà, mua xe, và đón bố tôi lên thành phố dưỡng già. Cuộc sống gia đình tràn ngập tiếng cười – điều mà tôi chưa từng trải nghiệm trước đây.
Đột nhiên, vợ cũ xuất hiện, xinh đẹp như trước, mong muốn quay lại. Dù tôi cảm thấy dao động, tôi đã kiên quyết từ chối: “Anh xin lỗi, nhưng anh đã có gia đình. Người anh nợ nhất bây giờ không phải em, mà là vợ anh.”
Hiểu ra giá trị thực sự
Trong một buổi tối, Thúy Hoa nhẹ nhàng đặt bát canh nóng trước mặt tôi và nói: “Nếu anh có điều gì khúc mắc, anh có thể nói với em. Em sẽ đợi.” Lúc ấy tôi nhận ra cô không bao giờ ép buộc, chỉ luôn ở bên tôi trong những ngày tăm tối nhất.

Buổi tối cuối cùng, tôi ôm cô và nói: “Cảm ơn em… vì đã không rời bỏ anh.” Cô đáp: “Gia đình mà, không cần cảm ơn.”
Kết luận: Bài học từ mẹ
Ba năm sau ngày cưới, tôi đứng trước bàn thờ mẹ, thắp nén hương, cảm nhận một sự bình yên lạ thường. Mẹ đã nhìn thấu rằng hạnh phúc không nằm ở vẻ bề ngoài hay lời hứa xa xỉ, mà ở người sẵn sàng đồng hành cùng ta suốt chặng đường dài. Cảm ơn mẹ, vì người “xấu nhất làng” mà bà chọn đã trở thành người vợ đẹp nhất trong cuộc đời tôi.